📌 SERIES TRINH THÁM DÀI KỲ – MÙA 1: ẢNH GỐC
KỲ 1 – TUẦN 1: BỨC ẢNH ĐẦU TIÊN
Căn phòng trọ nằm cuối dãy nhà cấp bốn, cửa sổ đóng kín, rèm kéo nặng trĩu, ánh sáng vàng mờ đục từ bóng đèn ngoài hành lang hắt vào như một vệt lam lũ. Khu này vốn yên ắng, ít người quen biết nhau, và càng ít ai muốn dính vào chuyện của người khác. Nhưng tối hôm đó, cả con hẻm bị đánh thức bởi tiếng la thất thanh của chủ nhà trọ.
Thi thể cô gái được phát hiện nằm ngay giữa phòng. Không có vết thương, không vật lộn, không tiếng động. Mọi thứ gọn gàng đến mức lạnh người. Chiếc điện thoại bị tắt nguồn, đồng hồ treo tường dừng đúng lúc 22:14. Tất cả đều bình lặng, ngoại trừ một bức ảnh đặt ngay ngắn trên mặt bàn gỗ.
Khi lực lượng chức năng đến, người đầu tiên bước vào hiện trường là Khải — người từng bỏ nghề phân tích hình ảnh pháp y sau một sự cố không ai biết rõ. Ở cơ quan, người ta vẫn gọi anh là “bộ óc máy ảnh”, không phải vì anh chụp đẹp, mà vì anh nhìn thấy những thứ trong ảnh mà người bình thường không thể nhìn ra.
Khải cúi xuống, đeo găng, cẩn thận nhấc bức ảnh khỏi mặt bàn.
Đó là hình của chính nạn nhân, mỉm cười nhẹ, đứng cạnh cửa sổ. Ánh sáng chiếu lên khuôn mặt cô tinh tế như một tấm ảnh nghệ thuật.
Nhưng điều khiến Khải nghẹn lại là thời gian được in mờ phía góc dưới ảnh:
19:14 – cùng ngày.
Nghĩa là tấm ảnh được chụp chỉ ba giờ trước khi cô chết.
“Cửa phòng khoá trong,” một cán bộ báo cáo. “Không có dấu hiệu ai ra vào. Không camera, không nhân chứng. Không tiếng động.”
Khải không trả lời. Anh lật bức ảnh ra mặt sau. Một mặt giấy trơn láng, không chữ, không dấu vân. Nhưng ngay mép dưới, bằng nét mực đen cực nhỏ, có một dòng chữ như ai cố tình viết ra để chỉ những người đủ tinh ý mới thấy được:
“Người Thợ Đúc – 01”
Khải chau mày. Cái tên ấy gợi trong anh một thứ cảm giác không dễ gọi tên — vừa quen vừa khó chịu như một ký ức mờ ảm. Anh cẩn thận bỏ ảnh vào túi niêm phong, rồi quan sát lại căn phòng.
Một điều bất thường đập vào mắt anh ngay lập tức: ánh sáng trong bức ảnh không trùng với hướng ánh sáng thực tế trong căn phòng này. Bức ảnh có nguồn sáng từ một góc… hoàn toàn không tồn tại ở hiện trường. Căn phòng có duy nhất một cửa sổ, nhưng trong ảnh, người chụp đã sử dụng thứ ánh sáng dịu mà sắc, kiểu ánh sáng của studio hoặc phòng được bố trí tinh vi.
“Cô ấy đã được đưa đi đâu đó trước khi chết.” – Khải nói nhỏ, như nói với chính mình.
Một cán bộ ngạc nhiên:
“Nhưng tất cả nhận định ban đầu đều cho thấy nạn nhân không rời phòng.”
Khải không đáp. Anh nhìn kỹ đôi mắt nạn nhân trong ảnh, cảm giác như có thứ gì đó lẩn khuất trong ánh nhìn ấy — không hẳn là vui, cũng chẳng phải sợ hãi. Một trạng thái lơ lửng, như thể bị yêu cầu tạo dáng dưới sự chỉ đạo của ai đó.
Khải đứng thẳng dậy, nhìn quanh. Không dấu vân lạ. Không xáo trộn. Không vật dụng thừa. Hiện trường sạch đến bất thường.
Quá sạch.
Sạch theo kiểu có người đã dọn dẹp để biến cái chết thành một tác phẩm.
Anh quay sang chủ nhà trọ, người phụ nữ trung niên vẫn run rẩy dựa vào tường:
“Chị nghe gì tối nay không?”
Bà lắc đầu liên tục. “Không… không nghe gì hết. Phòng này cách âm tốt. Mà… nó hiền lắm, không giao du ai…”
Khải biết bà nói thật. Vấn đề không nằm ở họ. Vấn đề nằm ở kẻ đã dựng lên cả hiện trường này.
Anh một lần nữa nhìn vào dòng chữ “Người Thợ Đúc – 01”.
Kẻ đó muốn gì?
Tại sao để lại chữ ký?
Tại sao chụp ảnh?
Tại sao chọn chính anh — Khải — để phá giải?
Ngực anh hơi thắt lại. Một cảm giác quen thuộc, như một cơn gió cũ tràn về từ vực tối 7 năm trước — thời điểm anh rời ngành. Một vụ án không ai nhắc lại. Một vụ mà chính anh không bao giờ muốn nhớ. Và giờ, cái tên “Người Thợ Đúc” như mồi lửa quẹt đúng phần ký ức anh chôn sâu nhất.
Khải khẽ siết tay.
Nếu đây là lời mời, kẻ đó đã thành công.
Khi Khải bước ra khỏi phòng trọ, trời đổ mưa nhẹ. Anh nhìn bức ảnh lần cuối trước khi bỏ vào hồ sơ. Ánh mắt nạn nhân trong ảnh như muốn nói điều gì đó, nhưng điều duy nhất có thật là kẻ chụp muốn Khải nhìn thấy bức ảnh này.
Muốn anh quay lại cuộc chơi.
Muốn anh bắt đầu một cuộc săn mà hắn đã chuẩn bị từ rất lâu.
Và đúng lúc Khải đóng hồ sơ lại, anh nhận ra một chi tiết nhỏ đến lạnh sống lưng:
Chữ ký “01” nghĩa là…
đây không phải bức đầu tiên.
Nó chỉ là bức đầu tiên được gửi cho anh.
إرسال تعليق